Cấm cung – chương 23 – thượng


Cấm cung – chương 23 – thượng:

Tống Bình An mất tích, ám vệ bị giết, sự đả kích này quả thực không nhỏ, hoàng đế chỉ cảm thấy toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Vào thời khắc mấu chốt lại xảy ra chuyện như vậy, hoàng đế nghĩ như thế nào đều cảm thấy chỉ có một người có lý do cùng bản lãnh làm được việc này.

Y cho tới bây giờ chưa từng dám đánh giá thấp đối thủ, nhưng y cho tới bây giờ cũng chưa từng đoán trước được, người nọ lại biết rõ sự tồn tại của Bình An!

Là lúc nào, người nọ rốt cục từ khi nào thì biết đến Bình An?

Hoàng đế phù trán khổ tư, đột nhiên, một màn chứng kiến trước Càn Thanh cung hiện lên trong đầu, lúc trước còn cho là trùng hợp, nhưng hiện tại đâu thể nào là trùng hợp, khắp nơi đều lộ ra dấu vết cố ý an bài.

Diệp Hoa biến sắc, xông ra ngoài điện gọi to: “Người tới!”

Rất nhanh, thị vệ mấy ngày trước Diệp Hoa nhìn thấy ngoài điện được dẫn đến, Diệp Hoa bình tĩnh đợi hắn quỳ lạy xong, lệnh hắn ngẩng đầu. Ngày ấy chỉ là thoáng liếc nhìn, cảm thấy có vài phần giống nhau, nhưng hôm nay nhìn kỹ, lại thấy thị vệ này càng giống Dương chiêu dung hơn.

Hoàng đế nghiêm mặt nói: “Ngươi tên gì?”

Người quỳ phía dưới sợ hãi đáp: “Hồi hoàng thượng, ty chức họ Dương, danh Tử Nguyên.”

“Dương Tử Nguyên.” Hoàng đế lẩm bẩm lặp lại, nhìn xuống, khiêu mi hỏi: “Ngươi cùng Dương chiêu dung có quan hệ như thế nào?” Lớn lên như thế, lại đồng họ đồng danh, thật sự rất khó làm người ta không liên tưởng.

“Hồi bẩm Hoàng thượng, Dương chiêu dung là tỷ tỷ của ty chức.” Thị vệ trẻ tuổi rất là kinh hoảng, thanh âm phát run, không rõ hoàng đế đột nhiên truyền triệu hắn đến có việc gì, chỉ phải nhất nhất chi tiết trả lời.

Hoàng đế đặt tay lên bàn, lãnh hỏi: “Ngươi như thế nào tiến cung làm việc, là tỷ tỷ ngươi an bài?”

Chẳng lẽ hắn không nên tiến cung làm việc? Tiểu thị vệ lập tức sợ tới mức mặt trắng bệch như giấy, lắp bắp không rõ ràng, “Hồi…Hồi Hoàng thượng….Ty chức thật sự..thật sự cũng không rõ ràng….Tỷ tỷ….Không…Dương chiêu dung nói trong nội cung có người giúp ty chức tìm chức thị vệ…để cho ty chức vào cung..thật sự là chưa được vài ngày…Không biết làm sai chuyện gì, cầu Hoàng thượng thứ tội!”

Mới đến vài ngày? Danh ngạch tùy cận bảo vệ hoàng đế là mơ ước của chúng thị vệ trong nội cung, mỗi lần tuyển chọn đều là chen phá đầu mới giành được một chỗ, hơn nữa danh ngạch đếm lên đếm xuống cũng chỉ có bằng đấy người, có thị vệ có khi cả đời đều không chờ được đến phiên, cũng có thị vệ có được cơ hội một bước lên mây, nhưng tiểu thị vệ này mới đến vài ngày đã được an bài đến Càn Thanh cung bảo vệ hoàng đế, như thế nào không khiến người ta nghi hoặc.

Nhưng hoàng đế hoàn toàn không hề nghi hoặc, bởi y biết rõ, trong nội cung có một người có bản lĩnh làm như vậy.

Y chỉ là có chút không rõ, người nọ tại sao phải để đệ đệ của Dương chiêu dung làm thị vệ, hơn nữa còn là làm thị vệ trong Càn Thanh cung.

Lại ngẩng đầu nhìn kỹ khuôn mặt thị vệ nọ vì bối rối mà xanh trắng giao thoa, rất giống Dương chiêu dung, đồng dạng cũng có vài phần bóng dáng của Tống Bình An. Diệp Hoa nghĩ thầm, người nọ rốt cục muốn làm gì? Là muốn nói cho y biết, nàng đã biết sự tồn tại của Tống Bình An?

Nhưng ý nghĩ đó rất nhanh đã bị y phủ quyết, vì nếu chỉ là cảnh cáo, thì cần gì phải bắt Tống Bình An đi?

Nàng rốt cục muốn nói cho y cái gì?

Hiện tại Bình An sinh tử chưa rõ, Diệp Hoa vô cùng nôn nóng, nhưng y bức bách bản thân phải tỉnh táo, bởi vì đối thủ có lẽ đang tại mắt lạnh chờ y rối loạn, chớp thời cơ hành động.

Tại sao phải chọn một người giống Bình An, tại sao phải dùng thân phận thị vệ___

Suy nghĩ hỗn độn đột nhiên xuất hiện một tia sáng, Diệp Hoa thân thủ đi bắt, rốt cục đã hiểu, chỉ có điều, sự lĩnh ngộ này không gây cho y mừng rỡ, mà ngược lại, sắc mặt y càng ngưng trọng, quét quanh điện một vòng, không thấy người kia, tâm Diệp Hoa càng lạnh.

Y đã biết người nọ muốn nói cho y cái gì.

Nàng tại bình tĩnh nói cho y biết: [Diệp Hoa, thị vệ có vài phần giống Tống Bình An bị Thái hậu ban chết kia, cũng là ta phái tới.]

Nói cách khác, nàng ngay từ đầu đã biết Tống Bình An tồn tại, mà người sớm nhất biết đến Tống Bình An, trừ y ra, chính là Tần công công – Tần Nghi.

.

Bình An tỉnh, nhưng đầu vẫn rất nặng rất nặng, tựa như bị rót chì vào, không chỉ nặng, còn có chút đau nhức. Bình An giãy dụa đứng dậy, rên rỉ đi nhu nhu trán, bên tai truyền đến tiếng đinh đương rất nhỏ làm hắn dừng lại động tác, chậm rãi ngẩng đầu lên, chỉ thấy một lão phụ mặc tố y ung dung ngồi bên cửa sổ, tay nâng chén lẳng lặng uống trà.

Thấy Bình An nhìn về phía mình, lão phụ nhân mỉm cười, nói: “Tỉnh?”

Bình An đề phòng nhìn nàng, không nói gì.

Lão phụ nhân lắc đầu, lại uống một ngụm trà: “Thanh niên khỏe mạnh như ngươi, không lẽ còn sợ một lão nhân nửa bước đã vào quan tài như ta sao?”

Bình An nhịn không được, hỏi: “Ngươi là ai?”

Lão phụ lạnh nhạt cười, “Ta là nãi nãi của Diệp Hoa.”

Bình An sững sờ, thật lâu sau mới định thần lại, thân thể lảo đảo một chút, lại vội vàng ổn định, cũng không quản bản thân suy yếu, bò xuống giường, thẳng tắp quỳ xuống trước mặt lão nhân: “Tiểu nhân Tống Bình An, khấu kiến Thái hoàng thái hậu!”

Lão nhân từng ngụm từng ngụm uống trà, mặc cho Bình An quỳ rạp trên mặt đất, nửa ngày cũng không để ý đến hắn, càng không gọi hắn đứng dậy. Thân thể Bình An vốn có chút không khỏe, lại quỳ xuống lâu như vậy, càng cảm thấy choáng váng, nhưng người trước mặt chưa lên tiếng, hắn lại khó chịu mấy cũng không dám động.

Thời gian qua gần nửa nén hương, đầu gối Bình An tê nhức, lão nhân mới nói: “Chỉ bằng một câu, ngươi liền tin tưởng ta sao?”

“Cái..cái gì?” Bình An nghi hoặc không hiểu.

Khóe miệng lão nhân giật giật: “Không bằng không chứng, ngươi liền khẳng định ta là Thái hoàng thái hậu?”

“Cái này….” Bình An ngẩn ra. Trong lòng hắn, hoàng đế là hoàng đế, thiên hạ chỉ có một người, không ai dám giả mạo, kẻ dám cả gan xưng đế chỉ có tử tội mà thôi. Hoàng đế không thể giả mạo, vậy thân nhân của hoàng đế, ai lại dám giả mạo?

Nhìn hắn ngơ ngẩn không biết làm sao, lão nhân nở nụ cười: “Bọn họ đều nói, ngươi rất ngốc, ta còn cho là nói quá, giờ gặp, mới biết được, bọn họ quả thực là ăn ngay nói thật.”

“Thái hoàng thái hậu….” Bình An vẫn là không hiểu ra sao.

Lão nhân thở dài một hơi, “Được rồi, ngươi đứng lên đi.”

“Tiểu nhân tạ ơn Thái hoàng thái hậu.” Quỳ đã khó chịu, giờ đứng lên, lại mất không ít sức lực, cuối cùng cắn cắn răng một cái, một hơi đứng thẳng dậy, nhưng đầu lập tức choáng váng, làm hắn cảm giác trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa lại quỳ xuống.

Lão nhân liếc mắt nhìn hắn, hướng hắn khoát khoát tay, nói: “Ngồi đi.”

“Tiểu nhân không dám.” Bình An cúi đầu, tự giác thân phận hèn mọn, không dám ngồi.

Thấy hắn đứng im không nhúc nhích, thanh âm của lão nhân tức thì dẫn theo chút lãnh ý: “Như thế nào, có phải là cảm thấy ta già rồi, không có bản sự, lời nói không cần nghe?”

Bình An sợ tới mức lại phác thông quỳ xuống, liên tục dập đầu: “Thái hoàng thái hậu, tiểu nhân tuyệt đối không có ý nghĩ như vậy, tiểu nhân chỉ là thấy mình thân phận đê tiện, nào có tư cách ngồi trước mặt ngài…”

Ánh mắt của Thái hoàng thái hậu quét trên mặt hắn một lượt, không tiếp tục dây dưa về vấn đề này, thản nhiên nói: “Ngươi đứng dậy.”

Bình An không dám chậm trễ, nhanh nhanh chóng chóng đứng dậy.

“Ngồi.” Lão nhân tùy ý chỉ một cái ghế trước mặt.

“Tiểu nhân tạ ơn Thái hoàng thái hậu.”

Bình An vẫn còn chút do dự, vụng trộm liếc nhìn sắc mặt của nàng, bình thản mang theo túc mục, không hiểu sao khiến tim hắn đập nhanh, lần này chỉ phải ngoan ngoãn ngồi xuống, mông hơi chút dính vào mép ghế, không dám ngồi toàn bộ.

Hắn ngồi xuống xong, lão nhân liền hỏi: “Muốn uống trà?”

Bình An khẩn trương lắc đầu: “Không, không cần, tiểu nhân không khát, tạ ơn Thái hoàng thái hậu ban cho.”

Lão nhân thản nhiên nói: “Cũng không phải chỉ có khát mới uống trà.”

“Cái gì?” Bình An vẻ mặt mờ mịt.

Lão nhân làm như thở dài một hơi, đặt chén trà xuống, tự mình rót đầy một chén, đưa tới trước mặt Bình An, nói: “Ngươi bị hạ mê dược, bây giờ tuy tỉnh, đầu vẫn có chút choáng váng đau nhức đi, uống một ngụm trà có thể tỉnh thần.”

Thái hoàng thái hậu rót trà cho mình, Bình An sợ hãi vạn phần, không dám từ chối cũng không dám tiếp, sợ tới mức lại muốn quỳ xuống, bị một tiếng quát nghiêm khắc kịp thời ngăn lại, cứng ngồi trên ghế, tiến thoái lưỡng nan.

Lão nhân lại đẩy chén trà về phía hắn, nghiêm thanh nói: “Nhận lấy đi.”

Bình An vội vàng tiếp vào tay.

“Uống trà.”

Bình An lập tức cứng ngắc đưa lên miệng uống, nước trà hơi nóng, một ngụm uống hết, lại một ngụm thiếu chút nữa phun ra, lấy tay bụm miệng, nghẹn đỏ mặt, thật vất vả mới nuốt xuống dưới, muốn mở miệng khà khà đầu lưỡi, lại sợ vô lễ trước mặt Thái hoàng thái hậu, chỉ phải tiếp tục trướng bừng mặt cứng ngắc nhịn xuống.

Thái hoàng thái hậu từ đầu tới đuôi nhìn xem phản ứng của hắn, lông mi hơi hơi nhướn lên, thần sắc có chút dở khóc dở cười.

Hẳn là thật không nghĩ tới, sẽ có một người ngốc đến vậy đi.

Tiện đà lại cảm khái, cũng chỉ có người như thế, mới có thể làm cho đứa nhỏ tính cách lãnh ngạnh kia rửa mắt mà nhìn, bận tâm đến thế.

Thế gian đều theo đuổi thứ mình không có.

Có lẽ là hướng tới, có lẽ là chờ mong, cũng có lẽ là an ủi.

Lão nhân lại rót đầy chén cho mình, một lần lại một lần thổi lá trà nổi trên mặt nước, mặc cho không khí ngưng trọng bao lấy hai người.

Bình An càng ngày càng cảm thấy bất an, trong đầu hắn có rất nhiều nghi vấn, tại sao hắn lại ở nơi đây, Thái hoàng thái hậu vì sao cũng ở chỗ này, kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì….Nhưng dù có nhiều nghi vấn đến đâu, hắn cũng không dám mở miệng hỏi lão nhân trước mặt.

Nàng là Thái hoàng thái hậu, hoàng tổ mẫu của đương kim thiên tử, người đã từng cùng Hoàng thái tổ chinh chiến sa trường, trước sau đến đỡ hai vị ấu đế đăng cơ, chống lại đám đại thần lòng muông dạ thú, ý đồ mưu nghịch, một vĩ nhân đã từng sất trá phong vân, sau khi thanh trừ họa lớn, mới dần dần ẩn lui.

Hoàng đế chưa từng nhắc tới Hoàng tổ mẫu của y với Bình An, thế nhân nhắc tới nàng, nhiều là kính nể, còn trong tưởng tượng của Bình An, nàng hẳn là nghiêm khắc, hẳn là một thân hoa phục, bễ nghễ thiên hạ….

Nhưng mà trên thực tế, nàng thần thái ung dung, một đầu tóc bạc, trát một chi xanh biếc ngọc trâm, một thân tố y, quanh người như có như không mùi đàn hương, không khác gì một đại gia chủ mẫu bình thường, thậm chí còn mộc mạc hơn rất nhiều.

“Đang suy nghĩ cái gì?”

Lúc này mới ý thức được mình cư nhiên vô lễ nhìn lão nhân ngẩn người, Bình An có chút khốn quẫn, lúng ta lúng túng nói: “Hồi Thái hoàng thái hậu, tiểu nhân không nghĩ gì cả.”

Lão nhân lại hiểu ý cười, nói: “Có phải đang nghĩ, ta sao lại không hề có nửa điểm như một Thái hoàng thái hậu đi?”

Bị nói trúng tâm sự, Bình An xấu hổ không biết nên nói như thế nào.

Lão nhân tay nâng chén trà thở dài: “Nếu không có thân phận Thái hoàng thái hậu, ta cũng chỉ là một lão phụ bình thường thôi…Nhiều khi, người luôn thân bất do kỷ, rất nhiều chuyện, cũng đều là bất đắc dĩ.”

“Không nói nó nữa.” Lão nhân thoáng dừng một chút, nhìn sang Bình An: “Tống Bình An, ngươi có biết tại sao ta sai Tần Nghi đưa ngươi đến đây không?”

Bình An đương nhiên là không biết, vì vậy hắn thành thật lắc đầu, trả lời: “Hồi Thái hoàng thái hậu, tiểu nhân ngu dốt, xin người nói rõ.”

Thái hoàng thái hậu thâm sâu cười, không hề quanh co lòng vòng, gọn gàng dứt khoát nói: “Ngươi rất quan trọng, ta muốn bắt ngươi đến đánh cuộc, đánh cuộc trong lòng Diệp Hoa ngươi có bao nhiêu cân nặng. Dùng tính mạng của một mình ngươi, xem có thể trao đổi tính mạng của hơn một ngàn người Mộ Dung gia hay không!”

Cho dù là một hồi đánh cuộc, nếu không có khả năng giành phần thắng, thì sao dám dễ dàng hạ chú?

One comment on “Cấm cung – chương 23 – thượng

  1. grace nói:

    (╬ ̄皿 ̄)凸 ಥ_ಥ \(“▔□▔)/ tức quá đê,cái bà già đáng chít !!!

Đến với em nào các tình êu (●*∩_∩*●) (▰˘◡˘▰) (◡‿◡✿) (◕‿◕✿) (✿◠‿◠) (◑‿◐) (◕‿-) o(≧o≦)o ♉( ̄▿ ̄)♉ ≧▽≦ ≧◡≦ ≧◔◡◔≦ ~≥▽≤~ ↖(^ω^)↗ |◔◡◉| (─‿‿─) ᵔ.ᵔ ㄟ(≧◇≦)ㄏ ≧□≦○ O(∩_∩)O ‎ (づ ̄3 ̄)づ❤ 〜 ( ̄▽ ̄〜) ❁◕ ‿ ◕❁(╥﹏╥) ╥╥ ┻ ━ ┻ ಥ_ಥ (◕︵◕) (╯3╰) ╭(╯ε╰)╮〴⋋_⋌〵╭ (╰_╯) ╮o(︶︿︶)o ┌∩┐ (◣◢) щ(ಥДಥщ) 凸(¬‿¬)凸 Σ( ° △ °|||) (⊙▂⊙) ◕.◕ (◐.◐)( ⊙ o ⊙ ) (づ¯¯ ³¯)づ ლ(¯ロ¯ლ) (+﹏+) ′” (╯°□°)╯彡 ಠ_ಠ (¬▂¬) ╭(╯^╰)╮ (‾-ƪ‾) ヽ(*´Д`*)ノ ╮(╯▽╰)╭ ~(‾▿‾~) ╮(╯_╰)╭ (╯▽╰) 〜( ̄△ ̄〜) 囧 〒_〒 (⊙o⊙) ಥ_ಥ ┬_┬ o(︶︿︶)o ●︿● ⊙︿⊙ (๏̯͡๏) ಠ_ಠ (~_~メ) (ღ˘⌣˘ღ) (╬ ̄皿 ̄)凸 ( ̄ー ̄) (*´▽`*) ╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ ︵┻━┻ (╯‵□′)╯

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s